[Ngày 16] 100 Điều Xinh Đẹp – Điều 4: Cơn Mưa Rào Mùa Hè

Cuối cùng thì những ngày chuẩn bị mưa cũng đã bắt đầu.

Phía sau những ngày khô hạn, đất cát phủ kín bốn bề thành những cơn lốc xoáy tung lên trên bầu trời rồi cát đất đổ ập xuống mặt đất thành những mảng cam bụi mờ. Và những không gian chật hẹp như rộng ra thêm vì không cần những chiếc rèm che chắn những ánh nắng mặt trời quá gắt gỏng. Và tiếng mưa sẽ xoa dịu hết những nỗi buồn của ngày hôm qua. Ngày không mưa.

Read More »

[Ngày 15] 100 Điều Xinh Đẹp – Điều 3: Nỗi Buồn

Trên đời có một trăm điều xinh đẹp.

Điều thứ ba, đó là nỗi buồn.

Nỗi buồn có thể bắt đầu bất cứ lúc nào. Không biết nó đến từ đâu. Không rõ nguyên do. Và tự dưng sẽ kết thúc bất ngờ cũng như cái cách mà nó đến với cuộc đời.

Không phải nỗi buồn đến từ những mệt mỏi, xáo trộn, những lúc ngắt quãng khi đang làm một điều gì đó. Không phải là nỗi buồn đến từ những lúc kiệt sức sau khi cố gắng hoàn thành một điều gì đó. Mà nỗi buồn sẽ bất chợt xuất hiện ở khoảng không nơi mọi thứ bất thường đã kết thúc.

Vì đó là khi thời gian đủ dài để ta nhìn ngắm lại xem những ngày trôi qua đã thực sự trôi như thế nào.

Những nỗi buồn thật đẹp. Vì khi nỗi buồn xuất hiện, những gì sáng tạo cũng đến theo. Và sau đó là những phím đàn. Hay những con chữ. Hay những bức tranh. Hay những bản vẽ kiến trúc thật mới mẻ. Hay những ý tưởng.

Hay đôi khi là không có gì cả. Đôi khi, nỗi buồn chỉ là là một khoảng lặng đủ sâu để loài người chìm vào trong nỗi buồn và từ từ đi xuống đáy.

Khi đã đến đáy thì sao?

Nỗi buồn sẽ tự dưng biến mất. 

Mọi thứ quay trở lại trạng thái cân bằng.

Hoặc là sang một trang mới, vì nỗi buồn như một chiếc đồng hồ cát. Khi đã xuống đến đáy rồi, loài người sẽ trôi theo những hạt cát nỗi buồn để đi sang phía còn lại của chiếc đồng hồ. Để đến với một thế giới đối lập với thế giới của những nỗi buồn chìm sâu. Lúc này, loài người không còn chìm trong nỗi buồn nữa. Loài người sẽ nằm trôi nổi phía trên nỗi buồn. 

Rồi khi loài người đã vượt qua nỗi buồn, loài người sẽ ngồi dậy và háo hức nhìn ngắm mọi điều mới mẻ xung quanh. Và bắt tay vào sáng tạo. 

Và niềm vui sẽ đến, phía sau nỗi buồn. 

[Ngày 14] 100 Điều Xinh Đẹp – Điều 2: Một Ly Nước Đầy

Trên đời có một trăm điều xinh đẹp.

Điều thứ hai, là một ly nước đầy.

Một ly nước sẽ kể cho bạn nghe điều gì?

Ly nước kể về chặng hành trình dài của những giọt nước, từ khi chúng bốc hơi từ phía biển cả, và nương theo những cơn gió trôi về phía đất liền. Và rồi rơi xuống thành những hạt mưa trên đỉnh núi, trở thành những dòng suối chảy róc rách mà muông thú rừng đang lắng tai nghe. Từ những dòng suối, những giọt nước cùng nhau đi vào những con sông, những đập nước, những hồ. Và ở một đoạn sông nào đó gần thành phố mà bạn đang sống, những giọt nước sẽ chọn nơi chúng muốn đến. 

Và nhiều giọt nước sẽ chọn ngôi nhà của bạn làm điểm dừng chân

Read More »

[Ngày 13] 100 Điều Xinh Đẹp – Điều 1: Ngày Hôm Nay

Trên đời có một trăm điều xinh đẹp.

Điều đầu tiên, là ngày hôm nay.

Ngày hôm nay của bạn bắt đầu bằng điều gì?

Ngày hôm nay của mình bắt đầu bằng âm thanh. 

Ngày hôm nay đến khi tiếng chim hót ríu rít bên tai đánh thức đôi mắt đang say ngủ vào lúc 5h sáng. Mở cửa sổ ra, từng làn gió nhẹ thoảng đưa mùi hương của ngày mới và vị ngọt của những mầm xanh và bông hoa từ bên ngoài ô cửa len lỏi vào trong khối bê tông vẫn còn ấm hơi mùa hè của ngày hôm trước. Hít vào một hơi thật sâu, một ngày đang ùa về trong làn gió mát lạnh của buổi sớm mai. 

Ngày hôm nay của mình bắt đầu bằng ánh sáng. 

Ánh sáng của những bóng đèn đường còn sót lại của ngày hôm trước. Và rồi, khi đèn tắt đi, ánh sáng mặt trời xuất hiện. Mặt trời của ngày hôm nay có thể phủ sáng bừng cả một khung trời phía trước mặt. Bầu trời trên cao có thể xanh trong với ánh mặt trời chiếu rọi từ phía xa, và làn gió ấm nóng đến từ phía mặt trời dần dần lan tỏa đến nơi đây thay cho hơi lạnh còn sót lại của buổi sớm. Mùa hè đã đến thật rồi.

Ngày hôm nay cũng có thể bắt đầu bằng mây đen và giông bão. 

Ánh sáng mặt trời vẫn sẽ ở đó, nhưng bị che lấp bởi mây mù. Như những hy vọng và dự định được cất lại ở đâu đó khi những điều không như ý đột ngột ào tới không báo trước. Và tiếng gió rít qua những đám mây xốc hết bụi đất vào nơi mặt trời của ngày hôm nay của tuần trước từng tỏa bóng. Có những ngày hôm nay như một tiếng thở dài.

Nhưng mà, dù là ngày hôm nay nắng hay mưa, tươi đẹp hay giông bão, thì cứ hít vào thật sâu rồi thở ra một hơi thật dài. Hy vọng, hay là mặt trời buổi bình minh, vẫn luôn ở đó. Và sau khi giông bão qua đi, bạn sẽ thấy mặt trời quay trở lại, trong một ngày hôm nay mới mẻ hơn. 

Vì hiện tại, của ngày hôm nay, vẫn là một món quà.

[Ngày 9] Yêu là tên gọi khác của sự hiểu nhau

Hồi mình còn đi học chung với chồng mình thời đại học, có lần thầy giáo đã hỏi ngẫu nhiên các bạn trong lớp để làm dẫn chứng cho một ví dụ gì đó có liên quan tới bài giảng của thầy. Câu hỏi là: “Tiêu chuẩn để chọn vợ hoặc chồng của em là như thế nào?”. Các bạn trong lớp trả lời với những tiêu chuẩn rất rõ ràng như là: có thu nhập xx triệu, làm vị trí ABC trong công ty, có chí tiến thủ, có đủ kinh tế để chăm lo cho vợ con, cao ráo, xinh đẹp… Lúc đó mình tự hỏi: “Ủa, không phải tiêu chuẩn đầu tiên là hai người yêu nhau sau? Sao không ai nói gì về tình yêu?”. 

Read More »

[Ngày 8] Đi dạo giữa hàng cây mái vòm

Vào những ngày công việc làm mình quá stress vì có quá nhiều thông tin ập đến cùng lúc vào đầu, mình sẽ ngắt quãng công việc ra một chút, để đi bộ giữa những vòm cây. Màu xanh của cây cối xua tan đi muộn phiền. Một ngày hối hả được bấm nút tạm dừng trong đôi ba phút.

Read More »

[Ngày 7] Sau những ngày con ốm

Mình viết những dòng này vào cái ngày mà con đã chớm khỏi ốm, khi nó bắt đầu cười toe toét và chạy lăng xăng trở lại, sau những ngày ăn sáng xong thì mệt quá nên ngồi ngủ gục trên ghế. Bài viết này được bắt đầu trong một quán cà phê trông con, mô hình quán nước dành riêng cho các ba mẹ có con nhỏ tới ngồi chơi uống nước, trong khi tụi nhỏ vẫn có đồ chơi để chơi. Và phần lớn bài viết hoàn thành ở những ngày tiếp theo, vì chỉ sau 5 phút mình cầm điện thoại viết, là con đã lại rủ mình chơi cùng rồi. “Mẹ ơi, mẹ chơi với con đi”, con rủ rê cùng một đôi mắt tròn xoe long lanh và giọng thỏ thẻ quá dễ thương nên mẹ không thể chối từ.

Read More »